Trẻ "bám" mẹ, phải làm sao???? - Hotkids Việt Nam

Trẻ “bám” mẹ, phải làm sao????

  Một trong những điều làm các bố mẹ nhức đầu nhất trong quá trình nuôi nấng và chăm sóc con chính là việc bé quá bám mẹ. Dù đây hiện tượng bình thường trong quá trình phát triển tâm lý của con nhưng khi bé quá đeo bám, không thể rời xa mẹ dù […]

 

Một trong những điều làm các bố mẹ nhức đầu nhất trong quá trình nuôi nấng và chăm sóc con chính là việc bé quá bám mẹ. Dù đây hiện tượng bình thường trong quá trình phát triển tâm lý của con nhưng khi bé quá đeo bám, không thể rời xa mẹ dù trong thời gian rất ngắn thì không còn việc bình thường nữa. Và đó là lúc mà chúng ta cần “Cai mẹ” cho bé.

 

1/ Vì sao bé lại bám mẹ?

Sự gắn bó: Sợi dây tình cảm giữa mẹ và con rất bền vững và chính sức mạnh của mối quan hệ thiêng liêng này đã làm bé thích ở cạnh bên mẹ cả ngày. Mỗi khi được giao cho ai là bé lại cảm thấy bất an.

Bé chưa có khái niệm rõ ràng về thời gian, chẳng biết thế nào là quá nhiều hay quá ít. Do đó, việc mẹ xa bé một giây cũng khiến bé vô cùng lo lắng.

Nhận thức: Khi bé được trên 6 tháng tuổi, bé bắt đầu trở nên nhạy cảm hơn với sự hiện diện của mẹ vì nhận thức về môi trường xung quanh đã hình thành. Vì thế, bé trở nên cáu gắt, khó chiều mỗi khi không thấy bóng dáng mẹ.

 

2/ Tác động xấu của việc bé quá bám mẹ:

Khi bé chỉ biết đến mẹ, bám rịt và không chịu để ai đụng tới sẽ gây ra tâm lí khó chịu, mệt mỏi cho mẹ và cả người thân trong gia đình. Không những vậy, việc bám mẹ hoàn toàn không có lợi cho sự phát triển tính cách độc lập của bé sau này, và khiến bé trở nên phụ thuộc, thiếu tự tin, khả năng hòa nhập với môi trường không tốt.

 

3/ Những dấu hiệu bé hay bám mẹ:

Mỗi khi mẹ rời bé là bé lại khóc lớn, cố gắng tìm mẹ cho bằng được.

Nếu bé biết bò hoặc chập chững biết đi thì bé có thể đi theo bước chân của mẹ. Không phải bé muốn chọc phá hoặc không nghe lời khi cứ lặng lẽ bám gót mẹ, đi theo cũng là một cách nói của bé “Mẹ! con muốn đi theo mẹ!”.

Trong một số trường hợp, một số bé trở nên thụ động khi không có mẹ bên cạnh. Khi mẹ trở lại thì thấy bé vẫn ngồi im lặng, chẳng hề chơi đùa gì cả. Đặc biệt, dấu hiệu này càng rõ hơn trong những trường hợp bé đi mẫu giáo, dù ở nhà bé rất hoạt bát vui vẻ nhưng khi đến trường phải xa mẹ thì bé lại buồn chán, không chơi đùa với mẹ bè và không hoà nhập với những người xung quanh.

 

4/ Cần phải điều chỉnh tâm lý cho con ngay từ nhỏ:

Thay vì luôn luôn bế bé trên tay và ôm rịt lấy con suốt cả ngày, mẹ cần tập cho bé thói quen tự nằm chơi một mình với vài món đồ chơi.

Bên cạnh người chăm sóc chính cho bé là mẹ, cũng cần có “người thay thế”, có thể là ba, ông bà hoặc người giúp việc,…dành nhiều thời gian trông nom và chơi đùa với bé. Điều này sẽ giúp bé cảm thấy tự tin và nhận ra rằng còn có rất nhiều người khác cũng quan tâm và chăm sóc bé chứ không chỉ có mẹ.

Thường xuyên dẫn bé đến các nơi công cộng như công viên, siêu thị, thư viện hoặc chỉ dạo chơi vòng quanh khu bé ở… để bé tập trung vào việc khám phá những điều mới mẻ thay vì bám riết lấy mẹ.

Cho bé chơi với những em bé khác để học tính hòa đồng, dạn dĩ. Qua những trò vui chơi theo nhóm, các bé vừa học nói, vừa là hình thành khả năng thích nghi xã hội.

Mỗi khi thấy bé khóc, hoặc mè nheo vì không có mẹ ở bên, các bà mẹ cũng không nên chạy vào bế con ngay mà hãy nói vọng vào để bé biết rằng mẹ đang ở gần, giúp bé vẫn có cảm giác mình an toàn.

 

5/ Cần “cứng rắn” với bản thân mình:

Hầu hết các mẹ thường có tâm lý xót con, dễ mềm lòng khi thấy con quấy khóc quá nhiều, nhưng chính lúc như vậy mẹ càng phải cứng rắn, hãy nghĩ rằng rồi bé sẽ quen. Quan trọng nhất là thái độ của mẹ khi bé khóc, mẹ mà quay ra khóc cùng và ôm con thì coi như “phản tác dụng”.

Khi cho bé ra ngoài vui chơi với các nhóm bạn, không nên sợ con khóc, lo con bị bạn bắt nạt mà “cách ly” bé với bạn chơi. Hãy để cho bé hòa đồng bằng cách đưa bé đến nơi có nhiều bé cùng tuổi khác. Hãy tôn trọng cách tham gia hòa nhập của bé. Đây cũng là cơ hội để bé mở mang mối quan hệ để “cai mẹ”.

6/ Những lưu ý khi “cai mẹ” cho bé:

Không biến mất đột ngột: Tuyệt đối không tranh thủ khi bé mải chơi, hay say ngủ để trốn đi làm. Vì việc mẹ “biến mất” bất ngờ như thế sẽ khiến bé nảy sinh tâm lý bất an và lo sợ nhiều hơn. Việc rời khỏi bé nên được thực hiện một cách tích cực như hôn tạm biệt, mỉm cười hoặc vẫy tay với bé và dạy cho bé cũng đáp lại như vậy.

Để bé “cai mẹ” một cách từ từ, không vội vàng, việc này cần phải có thời gian và mẹ cần cho bé làm quen. Mẹ cũng đừng kỳ vọng việc bé sẽ không bám mẹ trong một hai hôm.

Cả hai mẹ con cùng chấp nhận chuyện mẹ sẽ đi làm, bé sẽ ở nhà với ông bà hoặc người thân khác trong gia đình. Qua thời gian, chắc chắn mẹ sẽ quen với việc này và hơn hết, bé sẽ quen với việc mẹ không có mặt trong một thời gian trong ngày.